Đề thi thử THPT môn Văn sở GD&ĐT Ninh Bình

0
86

Phần I. Đọc hiểu (3.0 điểm)
Đọc ngữ liệu sau và trả lời các câu hỏi:

GIÁ NGƯỜI

Giá người là một vật kiếm được bởi sự coi trọng người khác. Phàm người ai cũng thích
có giá; mà nói chung ai cũng có lúc được có giá. Giá người, ai cũng có: mà rộng hay hẹp, lâu hay ngắn, thì đó là chỗ người ta hơn kém nhau.
Trong nhà người ốm thì ông thầy thuốc có giá; trong đám hội chùa thì ông sư có giá; trong bàn xóc đĩa thì ông mở bát có giá; trong đám mổ lợn thì ông cầm dao bầu có giá; sông to sóng cả khách lạ trời chiều, bến vắng đò thưa, một chiếc thuyền nan thì cô lái có giá. Đình đám ai giá người ấy, giá ai đình đám ấy. Giá ông mở bát thì trong bàn xóc đĩa; ngoài bàn xóc đĩa thì ông mở bát không có giá. Xóc đĩa tan bàn thì hết giá ông mở bát. Giá ông cầm dao bầu, chỉ trong đám mổ lợn; ngoài đám mổ lợn ông dao bầu không có giá. Thịt lợn đã lên đĩa, cũng hết giá ông dao bầu. Mấy cái kia đại khái cũng như thế. Dẫu rộng, hẹp, lâu, chóng, hoặc có hơn kém nhau ít nhiều nhưng tự người quân tử coi xem, chỉ như thanh đóm ướt tẩm dầu tây, sáng không được bao nhiêu mà thì giờ rất ngắn ngủi. Ông Mạnh Tử thưa vua Tề Tuyên có nói rằng

“Xin vua đừng thích cái sự mạnh bạo nhỏ”. Ta cũng muốn người đời đừng thích cái giá nhỏ.

(Theo Tản Đà – SGK Ngữ Văn 11 Nâng cao, tập 2, Tr74, NXBGD)

Câu 1: Chỉ ra phong cách ngôn ngữ chính của văn bản trên?
Câu 2: Tác giả so sánh điều gì với hình ảnh: “như thanh đóm ướt tẩm dầu tây, sáng không
được bao nhiêu mà thì giờ rất ngắn ngủi”?
Câu 3: Qua phần lấy ví dụ minh chứng, Tản Đà muốn nói điều gì?
Câu 4: Anh/chị hiểu như thế nào về lời khuyên của Mạnh Tử đối với vua Tề Tuyên?
Phần II. Làm văn (7.0 điểm)
Câu 1 (2.0 điểm)
Anh/chị sẽ làm gì để khẳng định“giá người” của bản thân? Hãy viết trong 1 đoạn văn
nghị luận ngắn khoảng 200 từ.
Câu 2 (5.0 điểm)
Hãy làm sáng tỏ tư tưởng Đất nước của nhân dân của nhà thơ Nguyễn Khoa Điềm
trong đoạn văn bản sau:

Nhưng em biết không
Có biết bao người con gái, con trai
Trong bốn ngàn lớp người giống ta lứa tuổi
Họ đã sống và chết
Giản dị và bình tâm
Không ai nhớ mặt đặt tên
Nhưng họ đã làm ra Đất Nước
Họ giữ và truyền cho ta hạt lúa ta trồng
Họ truyền lửa cho mỗi nhà từ hòn than qua con cúi
Họ truyền giọng điệu mình cho con tập nói
Họ gánh theo tên xã, tên làng trong mỗi chuyến di dân
Họ đắp đập be bờ cho người sau trồng cây hái trái
Có ngoại xâm thì chống ngoại xâm
Có nội thù thì vùng lên đánh bại
Để Đất Nước này là Đất Nước Nhân dân
Đất Nước của Nhân dân, Đất Nước của ca dao thần thoại

(Theo Đất Nước, trích “Mặt đường khát vọng” – Nguyễn Khoa Điềm)

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here